Nam Ninh - Nơi trái tim sẻ chia nắng ấm

03/05/2018

🚌 Chuyến xe vừa lăn bánh đến Nam Ninh, lúc ấy là ba giờ sáng, trời tối đen như mực, màn đêm lạnh giá bao phủ cả mảnh đất thôn quê. Thế nhưng cái lạnh dường như chả ảnh hưởng gì đến chúng tôi, mỗi người đều phấn khích, hào hứng, mong chờ đến ngày mai, để được tận hưởng chuyến đi của tuổi trẻ, chuyến đi mang nắng ấm về đến Nam Ninh.

🌅 Mặt trời mọc cũng là lúc chúng tôi bắt đầu thực hiện những gì đã ấp ủ hơn một tháng qua. Từng tốp trẻ nhỏ dắt tay nhau tới trường tiểu học, nhìn chúng tôi với ánh mắt long lanh, vừa sợ sệt vừa tò mò. Rất nhanh chóng sau đó, tụi nhỏ đã quen dần với chúng tôi, những nụ cười ngây thơ, đáng yêu nở rộ trên môi, trên khuôn mặt với làn da đen nhẻm - làn da của những đứa trẻ thôn quê. Cả một buổi sáng cùng chơi với lũ trẻ dưới cái nắng chói chang của vùng đất ấy, chúng tôi dường như quên đi tất cả những bộn bề của cuộc sống. Chỉ muốn mãi như thế này, được cười vui thoả thích, được hoà vào không khí yên bình cùng với những đứa trẻ Nam Ninh.

🎶 Đêm văn nghệ hôm ấy diễn ra với thật nhiều cảm xúc. Chúng tôi - những sinh viên kinh tế, cứ tưởng rằng chỉ biết làm bạn với bài toán, con số, nhưng lại bỗng chốc lại hoá thân thành vũ công, thành ca sĩ. Rất nhiều chiến sĩ trong chúng tôi lần đầu tiên đứng trên sân khấu, lần đầu cầm mic, lần đầu được tham gia tổ chức một chương trình văn nghệ. Chúng tôi đều ra sức cố gắng hết mình, tất cả là vì niềm vui của bà con, nụ cười của lũ trẻ, và vì cả chính chúng tôi, chính chương trình, chính đứa con tinh thần của hơn một trăm chiến sĩ cùng gây dựng. Tối hôm đó kết thúc bằng chương trình lửa trại. Mặc cho mọi người đều đã thấm mệt sau một ngày hoạt động, nhưng tất cả đều nhảy múa hết mình. Ngọn lửa bập bùng cháy giữa bóng tối vây quanh, hệt như ngọn lửa trong con tim mỗi người chúng tôi, cháy mãi, cháy mãi, cháy bừng lên một khát khao tuổi trẻ, khát khao mang đến một cái cái tết ấm áp hơn, đầy đủ hơn cho cuộc sống của người dân nơi đây.

💖 Thức dậy vào buổi sáng hôm sau, mỗi người bỗng giữ cho mình một khoảng lặng. Hôm nay đã là ngày cuối cùng rồi ư? Hai ngày trôi qua sao nhanh quá? Chẳng biết đến khi nào chúng tôi lại được như thế này, được cùng nhau làm một điều gì đó ý nghĩa, cùng nhau mang đến niềm vui cho một vùng đất vốn dĩ xa lạ mà lại thành thân quen. Thế rồi chúng tôi - những chiến sĩ lại cùng nhau cố gắng, lại tiếp tục mang niềm vui đến cho bà con Nam Ninh. Chơi với lũ nhỏ - sơn sân trường - phát quần áo cho bà con, một buổi sáng trôi qua thật nhanh. Trưa hôm đó, dân làng đãi chúng tôi một bữa cơm đầy ấm cúng. Chiến sĩ và người dân, chúng tôi cùng nhau ca hát, cùng nhau vui cười giữa cái nắng gắt của vùng đất đỏ Nam Ninh. Hình ảnh ấy chắc rằng chúng tôi sẽ không thể nào quên được, khoác vai nhau, hát lên bài ca tình nguyện, hát bằng cả trái tim, hát cùng với những ước mơ nhỏ bé, những khát khao nơi mảnh đất đói nghèo.

💬 Chuyến xe trở về thành phố dường như chẳng còn sôi động như lúc đầu, mỗi người đều im lặng, trầm tư suy nghĩ. Nghĩ về những đứa trẻ nơi ấy, những đứa trẻ gầy gò, làn da rám nắng, với ánh mắt long lanh, liệu chúng có được đi học đàng hoàng? Liệu tương lai của chúng có được hạnh phúc như chúng tôi? Nghĩ đến cả những bà con Nam Ninh, đến những cái nắm tay siết chặt cảm ơn với tất cả tấm lòng, đến cuộc sống khắc khổ của bà con, chẳng biết khi nào mới vượt qua…

❤️ Hai ngày - một khoảng thời gian thật ngắn ngủi, nhưng chúng tôi - những chiến sĩ xuân tình nguyện đã là một gia đình. Gia đình chứa đựng một góc nhỏ của tuổi thanh xuân, gia đình của Tình nguyện - Dấn thân - Máu lửa. ❤️

“Ai về Nam Ninh mùa xuân ấy

Có nhớ chăng từng ánh mắt trẻ thơ

Có nhớ những bàn tay siết chặt

Nhớ giọt nước mắt, nụ cười

Nhớ khoảnh khắc của chúng ta

Cùng nhau kết nối những trái tim

Cháy bỏng một bài ca tuổi trẻ…”

 

TIN NỔI BẬT