MHQT - MS693 - 31101024248
01.09.2011 12:28

Xem hình
Tôi được sinh ra và lớn lên trên vùng đất duyên hải miền trung, vùng đất được thiên nhiên ban tặng cho những bờ biển đẹp, làn nước trong xanh và có không khí mát mẻ trong lành.

BIỂN

Tôi được sinh ra và lớn lên trên vùng đất duyên hải miền trung, vùng đất được thiên nhiên ban tặng cho những bờ biển đẹp, làn nước trong xanh và có không khí mát mẻ trong lành. Đối với tôi biển không chỉ  tạo nên cảnh đẹp mà còn là người bạn thân thiết và đó cũng là một trong những lý do để  mỗi khi đi xa tôi nhớ về quê hương.

Tôi đã đậu vào một trường đại học trong thành phố Hồ Chí Minh và ngày mà tôi thu xếp đồ đạc vào nam học cũng là ngày mà tôi cảm thấy rất hồi hộp,  lo lắng. Tôi sẽ phải một mình sống nơi đất khách quê người. Tuần đầu tiên ở đây đới với tôi dài như một thế kỉ. Dường như chỉ có đêm khuya từ 12h trở đi thì thành phố mới dành cho tôi một chút không gian yên tĩnh. Đúng như người ta thường nói thành phố Hồ Chí Minh là nơi dân cư đông đúc, xe cộ tấp nập, không khí thì nóng bức, ô nhiễm mùi khói xe, khiến cho tính khí của người dân nơi đây thêm nóng nảy, khó chịu. Riêng tôi lúc này rất bận rộn với những bài thuyết  trình, những bài kiểm tra giữa kì và đặc biệt là các kì thi cuối. Có những hôm tôi phải thức đến tận sáng để làm bài. Cuộc sống càng vất vả tôi càng thấy nhớ quê, nhớ nhà, nhớ ba má vô cùng. Nhưng mà sau khi vào năm học thì thời gian dần trôi đi với tôi rất nhanh đến nỗi khi tôi nhìn vào quyển lịch thì tôi thấy rất bỡ ngỡ, còn một tháng nữa là đến tết Nguyên Đán, tức là tôi đã xa quê được 4 tháng rồi. Trong lòng tôi lúc này vui không thể tả, tôi sắp được nghỉ để về quê thăm nhà thăm ba má và được ngồi bên biển.

Biển đã gắn liền với tôi trong suốt  3 năm cấp ba. Trước đó, tôi ra biển chỉ là để đi tắm, hay chơi với bạn. Lên lớp 10 là lúc mà tôi bắt đầu cảm thấy được mọi thứ xung quanh cuộc sống. Tôi chợt thấy mình hay ngồi suy tư, nghĩ ngợi vu vơ. Và chính lúc đó biển đối với tôi không còn chỉ là để tắm nữa mà là để trút bầu tâm sự. Mỗi lần gặp chuyện không vui tôi đều đạp xe ra biển ngồi. Ngồi trên bờ cát hít thở không khí trong lành, mát mẻ tôi dần để cho lòng mình thoải mái hơn.Ngồi nghe tiếng của gió, tiếng của biển bao nhiêu suy tư trong long tôi bỗng tan biến. Những đợt sóng như đang gội rửa hết những tâm sự trong lòng tôi. Nhìn biển rộng mênh mông không thấy bờ bên kia, tôi thấy mình sao mà nhỏ bé đến thế, tôi thả những buồn phiền theo gió ra biển khơi vô tận. Tôi đi dọc bờ biển thả hồn theo những đợt sóng, lúc này tôi chỉ nghĩ đến biển. Đứng ngoài biển tôi còn có thể hét lên thật lớn mỗi khi khó chịu trong người.

Biển sẽ là hình ảnh đẹp nhất trong lòng tôi mối khi tôi nhớ về quê hương. Biển cũng sẽ giúp cho tôi quên đi những buồn phiền vất vả mà tôi đang bị cuộc sống xô đẩy.

 

 





Gửi qua YM          

 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email




Gửi ý kiến của bạn về bài viết
Tên bạn: *  (Ghi đầy đủ Họ và Tên có dấu của bạn)
Email: *  (Địa chỉ Email có thật của bạn)
Nội dung *
(Hãy tiếng Việt có dấu.)
Mã kiểm tra Mã kiểm tra
Lặp lại mã kiểm tra *


Tin cùng chủ đề:



 Tìm kiếm 
Tìm trên trang
Tìm bằng Google

 Xem bài theo ngày 
Tháng Chín 2017
T2T3T4T5T6T7CN
        1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30  
 <  > 
 Hỗ trợ trực tuyến 
 Lượt truy cập 

Tin tức » Mùa hè Quê tôi
[Về đầu trang]  

Chuyên trang các cuộc thi Online do Đoàn Thanh niên & Hội sinh viên Trường Đại học Kinh Tế Tp.HCM tổ chức
Phát triển từ Youth.ueh.edu.vn - Thiết kế giao diện: Ban Công nghệ thông tin Đoàn trường